0889.058.678Chat Messenger
KIẾN TẠO

Tại sao những đứa trẻ ở nông thôn lại khó thành công hơn?

Tại sao những đứa trẻ ở nông thôn lại khó thành công hơn?

Câu hỏi này, nếu trả lời vội, rất dễ trở thành một sự quy chụp.

Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, ta sẽ thấy vấn đề không nằm ở năng lực,

mà nằm ở những gì đứa trẻ đó được phép tin về chính mình.

Có một câu nói rất quen, quen đến mức gần như vô hình:

“Con nít thì biết gì mà nói.”

Nghe thì có vẻ vô hại.

Nhưng với một đứa trẻ, đó là thông điệp đầu tiên về vị trí của mình trong thế giới này.

Rằng đặt câu hỏi là phiền phức.

Rằng tiếng nói của nó không có giá trị.

Rằng tốt nhất là im lặng, nghe lời, và làm theo.

Không phải vì không tò mò, mà vì tò mò không được khuyến khích.

Không phải vì không có quan điểm, mà vì chưa được bật ra thành lời.

Và từ đây là nơi lớn lên của rất nhiều đứa trẻ được khen ngợi là ngoan.

Đơn giản là vì nó chỉ biết “im lặng”.

Nhưng im lặng lâu ngày không chỉ là hành vi,

nó trở thành bản sắc.

Trở lại với thế giới hiện đại, một đời người trung bình khoảng 75 năm.

Để đi từ điểm xuất phát đến nơi được mọi người gọi là “thành công”, chúng ta phải giải một bài toán có rất nhiều biến số.

Nỗ lực thôi là không đủ.

Có 4 biến số quan trọng nhất, tôi sẽ liệt kê ra ở đây:

Thứ nhất là tư duy phát triển – liệu ta có tin rằng mình có thể có cuộc sống tốt hơn không?

Thứ hai là sự tự tin – liệu ta có dám thử khi chưa chắc chắn? hay đơn giản chỉ là bắt đầu một điều gì đó mới như lúc tập nói, tập đi?

Thứ ba là niềm tin – không phải vào thế giới, mà vào chính mình.

Thứ tư là nguồn lực – để bắt đầu, để nuôi dưỡng, và để tiếp tục sau mỗi bước điều chỉnh.

Tôi biết, chỉ một số ít trong chúng ta có đủ tất cả những điều đó thôi.

Nhưng có một điều thú vị là, chỉ cần thiếu một biến số rất nhỏ – là sự tự tin

thì mọi cánh cửa khác gần như tự động đóng lại.

Khi không có sự tự tin, ta không dám nắm lấy cơ hội, ngay cả khi nó xuất hiện.

Không dám hỏi.

Không dám xin.

Không dám thử.

Thay vì đi học để biết bơi, ta được dạy:

“Không biết bơi thì đi làm gì, nguy hiểm lắm.”

Thay vì đầu tư vào một kỹ năng mới, ta nghe:

“Tốn thời gian lắm, dành thời gian đó kiếm tiền còn hơn.”

Đó không phải là lời khuyên ác ý.

Đó là tư duy sinh tồn trong điều kiện nguồn lực hạn chế.

Và khi không có bệ đỡ, ta buộc phải chọn con đường an toàn và ngắn nhất.

Vấn đề là:

nếu không có một ưu thế nào vượt trội,

không có một kỹ năng nào đủ khác biệt,

thì trong một thế giới cạnh tranh ngày càng khốc liệt,

ai sẽ trao cho ta cơ hội, chỉ vì ta chăm chỉ?

Rất nhiều các bạn chạy rất nhanh, cố gắng rất lâu, rất mệt… đến mức kiệt sức nhưng kết quả vẫn chỉ ở mức trung bình.

Nhìn rộng ra, ta sẽ thấy: những đứa trẻ ở nông thôn không thiếu nghị lực.

Điều chúng thiếu không nằm ở một điểm cụ thể nào, mà nằm trong một hệ thống các yếu tố đan xen vào nhau, kéo thấp vạch xuất phát ngay từ đầu.

Khi môi trường học tập và cơ hội cọ xát thực tế còn hạn chế, thế giới mà một đứa trẻ nhìn thấy cũng trở nên nhỏ lại.

Ít hình mẫu hơn, ít con đường hơn, và rất khó hình dung rằng ngoài những lựa chọn quen thuộc kia còn có những khả năng khác đang tồn tại.

Khi thế giới đã nhỏ, vốn xã hội và các mối kết nối cũng nghèo đi theo.

Không có người đi trước để chỉ đường, không có ai xác nhận rằng con đường này là có thật, mọi lựa chọn mới đều trở nên mơ hồ và rủi ro.

Trong bối cảnh đó, áp lực kinh tế khiến mọi quyết định thêm nặng.

Khi không có bệ đỡ, mỗi lần thử sai không chỉ tốn thời gian,

mà còn mang theo cảm giác có lỗi,

và nỗi sợ mình không được phép thất bại.

Sự dè chừng ấy, lặp đi lặp lại

dần hình thành nên một rào cản tâm lý rất sâu –

sự tự ti khiến ta tự thu mình lại

trước cả khi thế giới kịp từ chối.

Dù vậy, chính những đứa trẻ ấy lại sở hữu thứ rất quý:

sự kiên cường, khả năng chịu khổ và tính tự lập cao.

Nếu được đặt trong một môi trường cho phép sai,

cho phép học,

và cho phép tin tưởng,

những phẩm chất đó có thể trở thành lợi thế rất lớn.

Tôi đã từng đọc được ở đâu đó về một người cha giàu dạy con của ông ấy duy trì 2 thứ song song từ nhỏ:

Một là tư duy phát triển và kỹ năng chuyên môn trong 1 ngành nghề: như kỹ sư, chuyên viên phân tích… là một cần nuôi cơm mà ta thường thấy.

Hai là một kỹ năng mềm thiên về nghệ thuật như (đàn, hội hoạ, nấu ăn). Không để làm đẹp. Mà để còn thở khi phần còn lại trở nên quá chật.

Một nơi để cơ thể dừng lại. Đầu óc lắng xuống. Suy nghĩ được trả về đúng chỗ.

Nhưng giá trị thật nằm ở đoạn sau.

Thế giới không chờ ai kịp thích nghi.

Những kỹ năng nuôi sống ta hôm nay có thể hết mất giá rất nhanh.

Khi những tiện ích vật chất đã dư thừa, con người quay về bên trong.

Nghệ thuật. Cảm xúc. Sự tận hưởng.

Và khi ấy, đứa trẻ này vẫn còn một lối đi khác.

Một kỹ năng được nuôi đủ lâu.

Không chỉ để yêu thích, mà đủ chín để sống cùng nó.

Mọi sự phát triển – từ cơ bắp, kiến thức, hay tình yêu –

đều cần bắt đầu từ bước chân đầu tiên.

Và bước chân đó là sự tự tin - kể cả khi nó còn ngây ngô.

Bởi đúng hay sai chỉ là lát cắt của một thời điểm.

Nếu bạn có một người đồng hành tin tưởng, đó thực sự là một phước báu.

Còn nếu không, bạn phải là người đó.

“Không ai khó ba đời” chỉ trở thành sự thật

khi sự đau khổ bị dồn nén qua 3 thế hệ đến mức không thể chịu đựng thêm được.

Nhưng liệu chúng ta thực sự cần nỗi đau ấy,

hay chỉ cần một thế hệ đủ tin tưởng để đi ra ngoài học hỏi,

và quay về nuôi dưỡng thế hệ sau.

Hãy bắt đầu từ chính bạn,

cho bản thân mình một cơ hội.

# Freedom# Mindfulness
John DoeJ
Được viết bởi

undefined

Đội ngũ Lưu Chi

Giỏ hàng (0)

Giỏ hàng trống

Đăng ký tài khoản để theo dõi đơn hàng và không bỏ lỡ quà tặng cũng như những đặc quyền chỉ dành riêng cho thành viên.  Đăng ký ngay

Chọn Khuyến Mãi

Voucher của bạn

Bạn chưa có voucher cá nhân nào.

Mã giảm giá khác

Không có mã giảm giá công khai.